LỊCH SỬ THỜI TRANG GIAI ĐOẠN 1950-1960

LỊCH SỬ THỜI TRANG GIAI ĐOẠN 1950-1960

Phong cách Dáng Vẻ Mới (1947 – 1956)

Phong cách thời trang “Dáng vẻ mới” (the New Look) dành cho phụ nữ nổi lên từ studio của nhà thiết kế người Pháp Christian Dior (1905 – 1957) vào năm 1947, đặt dấu chấm hết cho phong cách thời trang trong thời chiến đã thống trị ngành thời trang từ năm 1939. Đó là một phong cách thời trang với những chiếc áo jacket ôm siết chặt ở eo và váy dài phủ chân. Đây là một thay đổi to lớn đối với phong cách thời trang khắc khổ thời chiến. Sau phong trào hạn chế nguyên vật liệu trong suốt Thế Chiến Thứ Hai, sự phung phí trong việc sử dụng vải của Dior là một cú sốc lớn.

Trong suốt Thế Chiến Thứ II (1939 – 1945), các nhà thiết kế và những người thợ may đã bị ép buộc thay đổi phong cách của mình do những quy định nghiêm ngặt trong thời chiến và sự hạn chế của nguồn nguyên vật liệu; quần áo phụ nữ được may vừa vặn với vai vuông vức và váy ngắn. Mặc dù luật định cho thời trang vẫn còn có hiệu lực tại Pháp, Anh và Mỹ vào năm 1947, bộ sưu tập “Dáng vẻ mới” của nhà thiết kế thời trang Dior đã phá vỡ tất cả mọi luật lệ của thời trang thời chiến: Những bộ trang phục của ông có vai tròn, dài, váy có nhiều nếp cuộn, và có eo nhỏ. Những chiếc váy này được lót bằng những loại chất liệu cao cấp và đắt tiền như vải lanh mịn hay taffeta và được trang trí bằng những chi tiết đẹp mắt. Phụ kiện đi kèm trang phục gồm có mũ, thường được đội lệch về một bên, găng tay dài và những loại trang sức đơn giản. Như Valerie Steele viết trong quyển Năm Mươi Năm Của Thời Trang: “Sự thèm muốn vẻ thanh lịch và sang trọng đã bị đàn áp trong nhiều năm chiến tranh, và phong cách Dáng vẻ mới hứa hẹn sẽ làm thỏa mãn điều đó”. Như Dior diễn tả phong cách thời trang này khi chúng được ra mắt, Dáng vẻ mới là “một biểu tượng của tuổi trẻ và tương lai”.

 

 

Mặc dù Dior đã khởi xướng những mối liên kết mới với thị trường sản xuất hàng loạt và cấp quyền kinh doanh các thiết kế của mình, các nhà thiết kế thời trang Paris vẫn cho mình là những nghệ sĩ thực thụ được trời phú cho một khả năng “thiên bẩm”, và phải có sự khác biệt rõ ràng giữa những thiết kế tinh tế của cá nhân họ và những loại sản phẩm được bán đại trà trong các trung tâm thương mại. Tại hầu hết các nước Châu Âu, những phụ nữ trung lưu vẫn thích săn lùng những sản phẩm được sản xuất “với số lượng ít”, những người thợ may có thể copy mẫu mã của những nhà thời trang cao cấp – vì cảm giác “không đụng hàng” vẫn là một yếu tố cần thiết diệu kỳ của thời trang. Tuy nhiên các phong cách thời trang nào càng được ưa chuộng thì càng có thể bị copy một cách đại trà.

Khung cảnh thời trang Anh giữa thế kỷ 20

Những năm 1950 cũng đã đưa nước Anh từ thời kỳ khổ hạnh của những năm 1940 sang giai đoạn thịnh vượng của những năm 1960. Lịch sử thời trang không bao giờ còn giống như trước nữa khi mà tuổi teen đã trở thành tiếng nói thời trang đang lên. Một xã hội mới do chính người tiêu dùng quyết định được ra đời. Độ tuổi thời trang khoảng giữa 30 và 40 vào những năm đầu 1950 đã bị hất ra khỏi bệ vào trước cuối thập kỷ, thay vào đó là sự tôn thờ tuổi teen với sự phát triển phong cách và sự tiêu xài của riêng mình. Truớc đó, các cô gái ở độ tuổi 18 thường ăn mặc trông già y như mẹ của mình. Đường phân chia rõ rệt của thập kỷ là năm 1956 khi mà thập kỷ 50 bắt đầu thoát khỏi các kiểm soát nghiêm ngặt của những năm 1940 để đi vào những năm tôn thờ chủ nghĩa khoái lạc của những năm 1960 khi mà các phong trào tuổi trẻ ảnh hưởng mạnh đấn thời trang và phong cách sống. Có thể nói thời trang phụ nữ của những năm 1950 đã quay trở lại với sự báo thù và chủ yếu thịnh hành với hai kiểu dáng: Váy phồng tròn và váy dạng ống túm, cả hai kiểu đều đặt trọng tâm vào vòng eo thật nhỏ.

 Lịch sử thời trang của Anh cũng ghi nhận rằng thương hiệu Mark & Spencer sản xuất quần áo may sẵn đẹp nhất bán trong các chuỗi cửa hàng vào thập kỷ 1950 đồng thời cũng tăng lợi nhuận của họ lên gấp 4 lần. Trang phục của họ không phải là rẻ nhất, nhưng đáng giá trị đồng tiền nhất. Chất lượng lên cao đến nỗi nhãn hiệu phải hạn chế số lượng sản xuất vì ai cũng muốn có được những bộ trang phục mang phong cách lãng mạn Paris mà giá cả lại phải chăng. 

Tiêu chuẩn sản xuất quần áo may sẵn kỹ thuật cao hơn đã giải quyết những vấn đề trước cuộc chiến và các kỹ năng mới được đưa vào nhằm giúp cho các nhà thiết kế, các nhà sản xuất và các chuỗi cửa hàng có thể sản xuất quần áo chất lượng với kỹ thuật cao. Sau chiến tranh, quần áo sản xuất hàng loạt đã bỏ xa trình độ kỹ thuật kém của những năm tháng trước chiến tranh và bất kỳ dấu vết thấp hèn nào gắn với quần áo may sẵn trong thời kỳ trước đó cũng đã bị lãng quên khi mà ngay cả giới hoàng gia cũng mua quần áo may sẵn. Và Mark & Spencer nói thẳng ra là đã trở thành một phần của ngành thời trang Anh Quốc.

Giới tiêu dùng tuổi teen và phong cách “Teddy Boys”

Cho mãi đến những năm 1950, từ “tuổi teen” chưa bao giờ được đặt ra. Trẻ con được gọi là con gái và con trai và được xem là thanh niên khi có dấu hiệu của tuổi dậy thì. Rồi các bạn trẻ lớn đến độ tuổi 18 và trở thành người lớn một cách hợp pháp khi đến 21 tuổi, tuổi mà họ có thể kết hôn và xây dựng gia đình riêng, thậm chí ở nhà thuê cũng được. Kết hôn là một cách để chứng tỏ với thế giới người lớn rằng bạn thuộc về thế giới của họ và là cách để thoát khỏi tuổi dậy thì.

Trong suốt thập kỷ 1950, hàng hoạt các ảnh hưởng bao gồm cả phim ảnh, TV, tạp chí và nhạc rock đã tạo nên một nhóm người tiêu dùng mới gọi là tuổi teen. Những bạn trẻ độc thân này bắt đầu kiếm tiền và có phong cách thời trang của riêng họ, âm nhạc riêng, quán cà phê riêng, quán ba sữa riêng và thậm chí vào cuối thập kỷ có phương tiện đi lại riêng là những chiếc xe mô tô chạy bằng nhiên liệu. Làn sóng tuổi teen đột nhiên chiếm lĩnh phong cách thời trang, kiểu tóc và hình thành mốt đi du lịch nước ngoài. Một lỗ hổng giữa các thế hệ bắt đầu nổi lên giữa cha mẹ và tuổi mới lớn. Thị trường thời trang tuổi teen tăng trưởng nhanh chóng và các xu hướng và các mốt nhất thời của tuổi teen trở nên quan trọng trong ngành thiết kế may mặc. 

Tại Anh Quốc vào cuối thập kỷ 40 và 50, xuất hiện nhóm “Trai Teddy” (Teddy Boys) và đây cũng là phong cách thời trang đầu tiên dành riêng cho giới trẻ. Các chàng trai thanh thiếu niên đến từ các gia đình lao động và rất ưu chuộng phong cách sang trọng của thời kỳ Edwardian: Áo jacket dài có eo, ve áo cao, tay áo có lơ ve, phối với áo ghi lê, và quần túm cắt may chất lượng. Các chàng trai Teddy Boys áp dụng phong cách này một cách cường điệu hơn: Họ thích mặc áo jacket dài, rộng, có đệm vai và thường thì có cổ vải nhung. Quần thật ôm và bó, đủ ngắn để lòi các chiếc vớ màu mè trẻ trung ra ngoài. Họ phối thêm nơ thắt cổ thật nhỏ. Vào thập niên 50, giày thấp và rộng được thay thế cho giày có mủi nhọn.  Tóc của họ được để hơi dài , với bát dài và đằng sau gáy có để đuôi rùa.

 

Các cô nàng teen cũng theo phong trào này, họ thường mặc áo jacket dài màu xám bên ngoài áo len đen ôm khít cổ và váy đen. Họ mang vớ tơ màu sậm và giày mũi nhọn cao gót.

Sự biến chuyển của thời trang (1954 – 1960)

Không biết từ lúc nào, phong cách “Dáng vẻ mới” trở nên lỗi thời và các đường nét trong thời trang có sự thay đổi mới. Nhà thiết kế Balenciaga đã bắt đầu giới thiệu các loại đầm rộng sớm nhất vào năm 1954 và Dior đã giới thiệu các mẫu váy kiểu chữ A trong  bộ sưu tập của ông vào năm 1955. Nhưng những chiếc đầm rộng này không được chấp nhận ngay. Mãi cho tới năm 1957, phong cách này bắt đầu được ưa chuộng với những kiều phối hợp mới: Những bộ vét kết hợp với những chiếc áo khoác ngắn, rộng và dài tới eo. Vài bộ được thiết kế phồng ở sau lưng và váy thì càng ngày càng hẹp. Phụ nữ ưa chuộng những chiếc áo khoác thẳng hơn và để tóc dài hơn, được chải chuốt và búi cao, chải phồng xung quanh khuôn mặt.

Bài và Ảnh Mốttrẻ

TRÒ CHUYỆN CÙNG NTK

  • Photo Title 1
  • Photo Title 2
  • Photo Title 3
  • Photo Title 4
  • Photo Title 5